Tự do tôn giáo ở Việt Nam: Sự thật không thể xuyên tạc
Thời gian gần đây tiếp tục xuất hiện những
thông tin sai lệch, tiêu cực, những đánh giá phiến diện về tình hình hoạt động
tôn giáo, tín ngưỡng tại Việt Nam. Thực tế đó càng cần thiết phải lên tiếng bảo
vệ sự thật, bảo vệ lẽ phải, tái khẳng định chính sách đúng đắn cũng như những
thành tựu mà đất nước ta đã đạt được trong việc bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng,
tôn giáo của công dân.
Thực tế hoạt động của các tôn giáo ở Việt
Nam hiện nay cho thấy rõ ràng chính sách nhất quán và đúng đắn của Đảng, Nhà nước
Việt Nam là: Tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của các công
dân; các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật. Tuy nhiên, cũng như các nước
khác, Việt Nam không chấp nhận việc lợi dụng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo để
phá hoại hòa bình, độc lập, thống nhất đất nước hay kích động bạo lực, chia rẽ
nhân dân, chia rẽ các dân tộc, tôn giáo, gây rối trật tự công cộng, xâm hại đến
tính mạng, sức khỏe, nhân phẩm, danh dự và tài sản của người khác, cản trở việc
thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân... Chính sách đó đã luôn được Nhà nước Việt
Nam khẳng định và thực hiện nhất quán.
Cũng có thể khẳng định rằng, đời sống
tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam hiện nay khá sôi động, đa dạng với nhiều hình
thức sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo khác nhau, nhiều tổ chức tôn giáo và mô
hình tổ chức tôn giáo. Trong xu thế phát triển của đất nước và xu thế chung của
thời đại, các tôn giáo tại Việt Nam luôn được tạo điều kiện hoạt động theo Hiến
pháp và pháp luật. Cụ thể, chức sắc và tín đồ thuộc các tôn giáo đều được tự do
sinh hoạt, tự do thực hành các lễ nghi tôn giáo, biểu hiện đức tin, được tạo điều
kiện tốt nhất để mở mang cơ sở vật chất, tu sửa nơi thờ tự và mở mang, phát triển
quan hệ giao lưu quốc tế. Các ngày lễ trọng, lễ hội truyền thống như Lễ Phật đản
của Phật giáo, Lễ Giáng sinh, Lễ Phục sinh của Công giáo và Tin lành... được tổ
chức trang nghiêm, thu hút đông đảo không chỉ tín đồ mà cả quần chúng nhân dân
tham gia. Cùng với sự phát triển về tổ chức, đăng ký hoạt động cho các tôn giáo
đủ điều kiện, số lượng tín đồ và các hoạt động tôn giáo tại Việt Nam cũng không
ngừng gia tăng trong những năm gần đây.
Sự ra đời của các tổ chức tôn giáo một mặt
phản ánh sự quan tâm của Nhà nước Việt Nam trong thực hiện nhất quán quyền tự
do tín ngưỡng, tôn giáo, mặt khác khẳng định Việt Nam không phân biệt đối xử giữa
người có tín ngưỡng, tôn giáo; không phân biệt hay kỳ thị bất kỳ tôn giáo nào,
dù là nội sinh hay truyền từ nước ngoài, tôn giáo đã ổn định hay mới được công
nhận, miễn sao hoạt động của họ nằm trong khuôn khổ pháp luật. Dư luận của tuyệt
đại bộ phận chức sắc, tín đồ cũng thừa nhận rằng, chính sách, pháp luật về tôn
giáo của Nhà nước Việt Nam là đúng đắn, phù hợp, không có cản trở nào trong các
hoạt động và sinh hoạt tôn giáo của họ.
Sự thật là thế, vậy mà những năm gần
đây, trong các báo cáo tự do tôn giáo của một số nước lại đề cập đến Việt Nam với
những thông tin sai lệch, vu cáo Việt Nam đàn áp tôn giáo, vi phạm quyền “tự do
tôn giáo” của người dân. Họ cho rằng Chính phủ Việt Nam vẫn tiếp tục hạn chế
các hoạt động có tổ chức của nhiều tôn giáo, thậm chí có hành động đàn áp một số
tín đồ tôn giáo. Bên cạnh đó, còn một bộ phận nhỏ chức sắc, tín đồ của một số
tôn giáo cho rằng họ không được hưởng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo; rêu rao
rằng ở Việt Nam không có tự do tôn giáo, Nhà nước Việt Nam xâm phạm quyền tự do
tín ngưỡng, tôn giáo của công dân, can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của
giáo hội...
Những đánh giá ấy chẳng những không phản
ánh đúng bản chất tình hình mà thậm chí cố tình phớt lờ những thành tựu của Việt
Nam trong tôn trọng, bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Thực chất đây
không chỉ là những nhận thức sai lệch, mà xuất phát từ âm mưu, mục đích chính
trị, nhằm lợi dụng vấn đề tự do tôn giáo để chống phá Đảng, Nhà nước ta và
chính quyền các cấp.
Ở bất cứ quốc gia nào trên thế giới, quyền
tự do tôn giáo đều phải diễn ra trong khuôn khổ pháp luật, chứ không thể có sự
tự do vô chính phủ, tự do vô nguyên tắc. Và dĩ nhiên, ở Việt Nam cũng vậy!
Nói về điều này, trước hết phải nhắc lại
Điều 18 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, trong đó nêu rõ, quyền
tự do của cá nhân thể hiện tôn giáo hay tín ngưỡng của mình phải chịu các giới
hạn, chẳng hạn như các giới hạn được luật pháp quy định và các giới hạn cần thiết
để bảo vệ an toàn, trật tự, sức khỏe xã hội, hay tinh thần hoặc các quyền cơ bản
và quyền tự do của những người khác. Nói cách khác, quyền tự do tôn giáo hay bất
cứ một quyền nào khác trên phương diện pháp lý đều bị giới hạn bởi khuôn khổ luật
pháp.
Cần phải thấy rằng, quyền tự do tôn giáo
là vấn đề gắn với thể chế chính trị-xã hội và điều kiện kinh tế-văn hóa-xã hội ở
từng quốc gia cụ thể, không thể tồn tại một khái niệm quyền tự do tôn giáo
chung chung, trừu tượng. Cũng không thể đem giá trị, quan niệm về tự do tôn
giáo ở một quốc gia này để áp dụng, đo lường hoặc đánh giá mức độ quyền tự do
tôn giáo ở một quốc gia khác. Trên phương diện đối ngoại giữa các quốc gia,
không thể đem tiêu chuẩn về tự do tôn giáo ở quốc gia này để áp đặt lên một quốc
gia khác và buộc các quốc gia khác phải tuân theo.
Trở lại với âm mưu, luận điệu vu cáo rằng
Việt Nam có các hoạt động đàn áp tôn giáo, một lần nữa cần nhìn vào thực tế để
thấy mặt thật của vấn đề. Chẳng hạn, lâu nay tại Việt Nam đã xuất hiện không ít
hoạt động tôn giáo trái pháp luật của một số tổ chức Tin lành nước ngoài chưa
được cấp phép, điển hình là các tổ chức tà giáo mang danh nghĩa Tin lành truyền
vào Việt Nam như Hội thánh của Đức Chúa Trời mẹ, Tân Thiên Địa... Hoạt động của
đa phần các tổ chức này đều trái với văn hóa truyền thống Việt Nam, nhuốm màu
mê tín dị đoan, hoạt động lén lút, có dấu hiệu trục lợi và nhìn chung là vi phạm
pháp luật, bị dư luận lên án. Tuy nhiên, đối với các hoạt động tôn giáo vi phạm
pháp luật của các tổ chức tà giáo như vậy, lực lượng chức năng Việt Nam chủ yếu
nhắc nhở, chấn chỉnh và xử lý dựa trên quy định pháp luật.
Như vậy, một lần nữa chúng ta khẳng định
chắc chắn rằng, ở Việt Nam hoàn toàn không có cái gọi là đàn áp tôn giáo. Những
luận điệu xuyên tạc, vu cáo chỉ là chiêu trò mà các thế lực thù địch lợi dụng,
sử dụng để nhằm phục vụ âm mưu chống phá Đảng và Nhà nước Việt Nam.
Điều đáng mừng là trong bối cảnh Việt
Nam tiếp tục đẩy mạnh hội nhập quốc tế, chúng ta đã có thêm nhiều kênh quan trọng
để đưa ra tiếng nói và khẳng định thực tế tình hình tự do tôn giáo ở đất nước
mình. Thông qua các cơ chế và diễn đàn song phương, đa phương, khu vực và quốc
tế, đặc biệt là Liên hợp quốc, có một sự thật rõ ràng đang được thừa nhận, đó
là Việt Nam đang tích cực cùng các quốc gia khác trên thế giới đấu tranh bảo vệ,
phát huy các nguyên tắc, nội dung tiến bộ về tự do tôn giáo, và vẫn sẽ kiên trì
bảo vệ lẽ phải trong lĩnh vực này.





Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét