谁是习近平的老祖宗?

09:30 |
627日,中国各大媒体,包括《人民日报》在其第一版大篇幅报道了习近平在会见美国国防部长马蒂斯时,强硬回应美国对中国在南海问题上的咄咄逼人;根据报道,习近平说:“老祖宗留下的土地,我们一寸也不能丢。”、“别人的我们一分一毫也不要。”
习近平的话是够强硬的,但强硬并不代表有理。中国人有句话:“有理不在声高”。
要搞清习近平这强硬表达是否有理有据,必须先搞清谁是习近平的老祖宗?只有搞清了习近平的老祖宗,才能确定其是否有权力继承其祖宗遗产!这里很明显,习近平是在以中原王朝继承者强调其继承权利!
我以为,习近平声称的老祖宗,其实也不难搞清。中国大致纵向历史并不很复杂。
习近平声称的老祖宗只有两种可能:一是以外来异族身份征服中原汉人王朝的蒙元帝国或满清帝国;也是两个征服土地最多,让中国历史学家和政治家们纠葛缠绵,即让他们难于下咽,又不得不打落了牙齿往肚里吞的两个外来征服者建立的帝国;尤其是最后一个外来异族征服者的帝国——满清!
另一个是其他汉人的中原王朝,最后一个是被外来异族满清征服的明王朝无疑;陆地以长城为界,沿海以海岸线为界;除了郑和下西洋的历史炫耀之外,逐渐发展为限制出海的,可以说是中国历史上最为闭关锁国的一个王朝!
如果习近平声称的老祖宗是指前者,即征服民族最多、拥有土地最大之蒙元帝国或满清帝国;就是按中共现代民族主义之近代祖宗孙中山、邹容、黄兴等的历史叙述,包括现代一些历史学家的叙述,习近平明显有认贼作父之嫌疑!而且可以肯定地说习近平真的是认错了祖宗,也可以肯定习近平的中国历史知识基本为零!
如果习近平声称的老祖宗是指后者,即闭关锁国的中原汉人明王朝,则不仅南海不是习近平老祖宗留下的土地,包括东突厥斯坦、图伯特、南蒙古、满洲和台湾也都不是习近平老祖宗留下的土地,根据习近平自己的说法“别人的我们一分一毫也不要!”应该立即归还给其主人东突厥斯坦人、图伯特人、蒙古人,更不应该成天威胁台湾人!
在这里,我可以肯定,习近平声称的老祖宗,毫无疑问,应该是近代中国国共两党共同奉为祖宗的所谓革命先行者孙中山,以“驱逐鞑虏、恢复中华”为其革命口号,终其一生要推翻的、最终以武昌起义而得以推翻的——异族统治政权满清帝国!
因为,只有认可外来异族征服者满清帝国为老祖宗,近代中国国共两党及其御用历史学家才能高调声称南海、东突厥斯坦、图伯特、南蒙古、台湾等为其老祖宗遗产,才能理直气壮的高喊“老祖宗留下的土地一寸都不能丢!“
然而,认可外来征服者满清帝国为老祖宗,必然要求也认可另一个外来征服者建立的帝国蒙元;实际上,在很多场合,国共两党及其御用历史学家,也早已“犹抱琵琶半遮面“的认了中原汉人宋王朝征服者蒙元帝国为老祖宗。
但这又带了更多的疑问?如果蒙元帝国、满清帝国都是近代中国国共两党建立政权政治家的老祖宗,那么中国为什么不声称越南、朝鲜也是老祖宗留下的遗产,一寸也不能丢!因为越南和朝鲜也曾经是满清的藩属,和东突厥斯坦、图伯特、南蒙古一样!
当然更不能忽略蒙古帝国是自现代蒙古国境内开始其征服事业的,在征服了东突厥斯坦、中亚、俄罗斯之后,征服了包括现在的伊朗、伊拉克,最后才转向征服中国,所以,按国共两党及其御用历史学家的历史叙述,是不是也应该声称蒙元帝国建立者——成吉思汗为其老祖宗,成吉思汗及其后裔留下的土地,也一寸都不能丢?
或者,照此逻辑推理,现代蒙古国是否也可以声称中国是其老祖宗留下的土地,一寸也不能丢!
而且,还可以照此逻辑假设推理,如果日本军国主义征服者不是被美国打败,假设日本成功征服了中国的话,那日本天皇是否也会成为国共两党及其御用历史学家认可的老祖宗?因为土地更大了,日本同时也征服了东南亚!
毕竟,日本人和征服中原王朝的游牧蒙古人、满洲人相比,日本人在文化上更接近中原儒家文化之汉人;而且,根据徐福及其300童男童女之故事,日本人还是中国历史上第一个建立统一王朝秦朝之直接后人;据此,认日本天皇为老祖宗,比认蒙古人和满洲人为老祖宗更省事、也更符合历史!
我知道,推理假设至此,会让很多民族主义情绪高涨的中国人非常不舒服,习近平也应该是感到很不高兴;因为乱认祖宗,或者只为了利益去认祖宗,有奶便是娘的做法,在中国历史叙述中、在中国稍有点骨气文人学士看来,是背叛祖宗之最大不孝!
中国历史上,毕竟还是有几个有骨气的文人学士秉笔叙事,记载了历史上中原汉王朝仁人志士反抗异族征服之历史;如南宋岳飞的“精忠报国”,秦桧之永世下跪!“反清复明”义士之可歌可泣英勇壮举,以及“扬州十日“、”嘉定三屠“等中原王朝民众在异族征服者铁蹄下遭遇的蹂躏!
如果国共两党及中国近代御用文人历史学家,自认中原王朝现代继承人的习近平,执意要不顾历史事实,背叛中原文化传统,要认蒙元帝国和满清帝国异族征服者为老祖宗,就必须有勇气重写历史;必须坚决否定岳飞的“精忠报国”故事是在分裂中国统一;而且还要大力弘扬吴三桂引清兵入关之行为为爱国主义!要坚决否定“反清复明”为分裂中国之行为!要严厉谴责那些记载“扬州十日”、”嘉定三屠“等的中国历史学家为宣扬民族仇视、民族分裂!
最后,不仅要让秦桧站起来!还应该颂扬汪精卫、周佛海等为近代中国之爱国主义者!
Đọc thêm...

"Tổ tiên" nào để lại Biển Đông cho ông Tập Cận Bình?

07:39 |
Trước tuyên bố gần đây của ông Tập Cận Bình rằng "một tấc lãnh thổ tổ tiên để lại" quyết không để mất khi đáp lại các chỉ trích của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ về hành vi bành trướng trên Biển Đông, nhà bình luận người Duy Ngô Nhĩ, Ilshat Hassan đã đặt câu hỏi: Vậy tổ tiên của ông Tập Cận Bình là ai?
Theo ông Ilshat Hassan, phát biểu này của ông Tập Cận Bình xem ra có vẻ cứng rắn, nhưng cứng rắn không có nghĩa là đúng đắn, bởi người Trung Quốc có câu "hữu lý bất tại thanh cao", đại ý không phải cứ cả vú lấp miệng em là có lý.
Để làm rõ tuyên bố của ông Tập Cận Bình trong bối cảnh này có hợp lý và có căn cứ hay không, Ilshat Hassan cho rằng phải làm rõ ai là "tổ tiên" của ông ấy (để lại yêu sách lãnh thổ trên Biển Đông)?
Ilshat Hassan tin rằng làm rõ việc này không khó, bởi lịch sử Trung Quốc về cơ bản không quá phức tạp. "Tổ tiên" mà ông Tập Cận Bình đề cập, chỉ có 2 khả năng, một là các đế quốc Nguyên Mông và Mãn Thanh đã chinh phục Trung Nguyên.
Đây là 2 triều đại xâm lược và chinh phục đất đai nhiều nhất lịch sử Trung Quốc, đặc biệt là nhà Mãn Thanh.
Nhưng nếu coi 2 triều đại này là "tổ tiên", Ilshat Hassan cho rằng ông Tập Cận Bình đã nhận lầm, tri thức lịch sử Trung Quốc bằng không.
Nếu xem các vương triều Trung Nguyên của người Hán là "tổ tiên" và ông Tập Cận Bình là người kế thừa, thì triều đại cuối cùng là nhà Minh, trên đất liền lấy Vạn Lý Trường Thành làm biên giới, các vùng duyên hải lấy bờ biển làm biên giới.
Ngoài thái giám Trịnh Hòa có chuyến đi thám hiểm Tây phương, có thể nói nhà Minh là triều đại bế quan tỏa cảng nhất trong lịch sử các triều đại phong kiến Trung Quốc.
Cho nên, nếu coi nhà Minh là "tổ tiên" thì chẳng những Biển Đông không phải "của" nhà Minh truyền lại cho ông Tập Cận Bình, mà ngay cả Tân Cương, Tây Tạng, Nam Mông Cổ, Mãn Châu và Đài Loan cũng không phải của "tổ tiên" ông ấy để lại, Ilshat Hassan bình luận.
Vì vậy, nếu am hiểu lịch sử Trung Hoa và khẳng định, cái gì không phải của mình thì 1 phân cũng không thiết, ông Tập Cận Bình nên trả những vùng lãnh thổ không phải của Trung Quốc, cho chủ cũ, ông Ilshat Hassan kết luận. 
Đọc thêm...

2018年上半年越南接待国际游客超过789万人次

09:00 |
据越南统计总局629日公布的消息,2018年上半年,越南接待国际游客超过789万人次,同比增长 27.2%。其中,乘坐飞机入境越南的游客同比增长22.2%;乘坐客车入境的游客同比增长63.7%;乘船入境游客同比增长1.7%
2018年上半年,赴越南旅游的亚洲游客同比增长32.7%;中国游客同比增长36.1%;韩国游客同比增长60.7%;欧洲游客同比增长11%;美洲游客同比增长13.5%;大洋洲游客同比增长10%;非洲游客同比增长22.2%
近期,越南旅游总局及诸多旅行社已在瑞士、奥地利、匈牙利和捷克等4个欧洲市场举行越南旅游促销活动。包括越南在内的亚洲是受到许多匈牙利游客关注的旅游目的地。其中,越南的海洋旅游、生态旅游和美食文化旅游是匈牙利游客颇具关注的旅游产品。
2017年,赴越南旅游的匈牙利游客较2016年增长30%。自2017年起,越南向入境匈牙利游客签发电子签证,为前来越南旅游的匈牙利游客创造便利条件。
此外,从618日至25日,越南在首尔、大田、大邱和釜山等韩国四个城市举行越南旅游推介会,向韩国游客介绍符合其需求和爱好的多个旅游产品。在越南旅游发展方向中,韩国也是一个重要市场之一。
2017年,越南接待韩国游客达240万人次,较2016年增长56.4%。今年上半年,越南接待韩国游客超过170万人次,较去年相比增长60.7%。此外,赴韩国旅游的越南游客也大幅增加。2017年,赴韩国旅游的越南游客达3.23万人次,较2016年增长28.8%
据悉,自201871日起,英国、法国、德国、意大利及西班牙等5个西欧地区国家的公民前往越南时可享受三年免签政策待遇。
预计,自925日至107日,越南旅游总局将在法国、西班牙、意大利和德国等市场举行旅游促销活动,旨在吸引更多来自这些市场的游客。
Đọc thêm...

Gần 8 triệu lượt khách quốc tế đến Việt Nam trong 6 tháng đầu năm 2018

07:30 |
Thông tin chính thức từ Tổng cục Thống kê công bố ngày 29/6 cho biết, khách quốc tế đến Việt Nam trong 6 tháng đầu năm nay ước đạt hơn 7,89 triệu lượt người, tăng 27,2% so với cùng kỳ năm 2017. Trong đó khách đến bằng đường hàng không tăng 22,2%; đến bằng đường bộ tăng 63,7%; đến bằng đường biển tăng 1,7%.
Cũng theo số liệu thống kê: trong 6 tháng đầu năm nay, khách quốc tế đến nước ta từ châu Á tăng 32,7% so với cùng kỳ năm trước, khách đến từ Trung Quốc tăng 36,1%, Hàn Quốc tăng 60,7%. Khách đến từ châu Âu tăng 11%; khách đến từ châu Mỹ tăng 13,5%; khách đến từ châu Đại dương tăng 10%; khách đến từ châu Phi tăng 22,2%.
Có được thành tích trên một phần là nhờ sự vào cuộc quyết liệt của toàn ngành du lịch ngay từ đầu năm trong mọi mặt hoạt động, đặc biệt là công tác xúc tiến, quảng bá tại các thị trường quốc tế. Gần đây nhất, từ ngày 19-28/6, Tổng cục Du lịch và nhiều đơn vị lữ hành quảng bá, xúc tiến, giới thiệu du lịch Việt Nam tại 4 nước châu Âu gồm Thụy Sĩ, Áo, Hungary và Séc. Trong đó, lần đầu tiên du lịch Việt Nam quảng bá tại thị trường Hungary.
Châu Á, trong đó có Việt Nam đang là điểm đến được nhiều người Hungary quan tâm, tìm hiểu để đi du lịch. Sản phẩm du lịch của Việt Nam được người Hungary tìm kiếm là: du lịch biển, sinh thái và văn hóa ẩm thực. Năm 2017, số lượng khách du lịch Hungary đến Việt Nam tăng 30% so với năm 2016, tiềm năng phát triển của thị trường này trong tương lai gần rất tốt. Từ năm 2017, Việt Nam đã áp dụng chính sách cấp Visa điện tử cho các công dân Hungary, tạo điều kiện thuận lợi, khuyến khích người dân Hungary lựa chọn đi du lịch Việt Nam.
Ngành du lịch nước ta cũng tiến hành giới thiệu du lịch Việt Nam tại các thành phố Seoul, Daejeon, Daegu và Busan của Hàn Quốc từ ngày 18-25/6 với các sản phẩm phong phú, đa dạng, phù hợp với sở thích của người Hàn Quốc. Trong định hướng phát triển du lịch Việt Nam, Hàn Quốc cũng là một thị trường lớn, quan trọng. Đây là lần đầu tiên Tổng cục Du lịch tổ chức chương trình roadshow quy mô tại các thành phố lớn của Hàn Quốc với sự tham dự của Đại sứ Du lịch Việt Nam tại Hàn Quốc Lý Xương Căn.
Năm 2017, Việt Nam đón 2,4 triệu lượt khách Hàn Quốc, tăng 56,4% so với năm 2016. Trong 6 tháng đầu năm nay, Việt Nam đã đón trên 1,7 triệu lượt khách Hàn Quốc, tăng 60,7% so với cùng kỳ năm 2017. Số lượng khách Việt Nam đi du lịch Hàn Quốc cũng tăng mạnh. Năm 2017, đã có 323.000 lượt khách Việt Nam đến Hàn Quốc, tăng 28,8 % so với năm 2016.
Từ ngày 1/7 tới đây, chính sách miễn thị thực trong 15 ngày cho du khách đến từ 5 nước Tây Âu gồm Anh, Pháp, Đức, Tây Ban Nha, Italy tiếp tục có hiệu lực trong 3 năm. Đây là dòng khách chi tiêu cao, lưu trú dài ngày, mang lợi nguồn lợi lớn cho du lịch Việt Nam.
Dự kiến từ ngày 25/9 đến ngày 7/10 tới, Tổng cục Du lịch sẽ tổ chức xúc tiến du lịch, giới thiệu điểm đến Việt Nam tới các thị trường gồm Pháp, Tây Ban Nha, Italy và Đức để thu hút thêm nhiều khách từ các thị trường này đến Việt Nam./.
Đọc thêm...

加强互联网斗争,批驳挫败敌对错误观点

03:00 |
尽管互联网进入较晚,但越南互联网取得了蓬勃的突破性发展。截至2017年,越南互联网用户约占总人口的53%(约5005万人),比2016年增长6%。越南社交网用户约占48%4600万人),其中包括经常使用手机上网的人约4100万人。根据Cimigo发出《关于2015年越南移动网络和社交网络的报告》显示,越南人加入互联网的主要原因包括:保持联络(38%),更新保留朋友圈信息(21%),接触新的朋友(13%)……然而,值得一提的是,互联网政治信息对用户乃至全社会的影响力大,尤其是民智水平高、人口密集的城区。其原因包括:(1)政治信息吸引人民群众的极大关注,关系到国家和民族命运的信息总会对全社会每一个成员的利益息息相关。(2)互联网上以政治信息为代表的各种信息出现后再进一步扩大传播范围,并通过口头传播、互联网分享、下载打印等方式进行宣传。因此,这种信息传播在社会上具有极大的扩散能力。(3)互联网上的政治信息对世界上任何人都开放,可以在任何地方查看。因此,信息主体的“自由”相对较高,“阻扰能力”相对较强,所以与官方信息相比,互联网上的错误观点具有更大的影响力并能够遍及各种对象。这是互联网的负面影响,同时也是敌对势力彻底利用破坏我党我国的肥沃土壤。
强化意识,加强党的指导,与互联网上敌对错误观点进行斗争
这个急迫性问题旨在挫败敌对势力破坏手段,有助于树立越南在国际友人面前忠实、亲近、友好的美好形象,让国际社会进一步了解和信任越南,帮助越南为和平合作与发展目标更深入地融入国际社会。正因如此,各级各行各业各机关单位应进一步深入贯彻这场斗争的激烈性、复杂性与长期性,要做到内部保持和主动遏制相结合,为胜利完成革新与融入以及建国卫国事业作出贡献。内部保持是维护政治社会稳定,坚定不移地坚持我党和人民所选定的社会主义道路,加强全国民族团结,保持并弘扬民族文化特色。同时,主动遏制敌对势力的阴谋和手段,防止遏制各级政府在领导指导和组织实施过程中的错误与薄弱环节。此外,在这场全面斗争中,应弘扬工人阶级的本质,充分肯定社会主义道路的正确性,坚决淘汰机会主义、右派教条主义、左派保守主义、修正主义以及党、政府、群众团体乃至全社会贪污腐败等错误不良表现。推动经济社会发展,加强经济建设,保持社会主义制度定向,扩大国际合作,增强国家自主权利,维护国家安全。
经常保持警惕,斗争遏制互联网上充满敌意错误论调
随着互联网设施的发展,很难禁止公民在现代信息社会中利用信息。问题在于我们必须有最佳解决方案,以最大限度地减少搜寻和登录虚假信息错误信息及其对访问信息的人的影响。
为了做到这一点,应该注重以下几个方面:(1)始终提高各方面的知识,特别是干部,党员,学生更要保持过硬的政治本领,以科学正确的方式获取信息。(2)提高警惕精神,反对与党的观点、路线、政策和法律相悖的信息来源含糊不清、错误解读等表现。(3)每个人在信息曝光过程中都有自律感,要充分遵守信息权和信息范围的规定,积极打击谣言传播、不良信息和失实信息的传播。(4)有关机构和专门机构必须对信息进行分类,并适当调整并加以斗争、限制和排除。(5)各部委和职能部门应协调组织抓好其他国家对越南政治、经济和外交政策上的反应以及反动势力对我国怀有敌意的的阴谋和手段,建议党和政府加快打击对虚假指控的斗争,特别是利用民主、人权、信仰自由和言论自由等问题的错误论调。此外,应加强与其他国家的信息文化交流与合作,争取国际朋友的帮助,但需要保持主动状态,维护国家领土主权和安全,但不不能影响越南与其他国家之间的友谊。
促进新闻媒体的互联网活动
互联网正在成为媒体传播和促进党的决议落到实处的现代有效手段。因此,新闻媒体必须在打击不端行为的活动中充当先锋力量,并成为互联网斗争的尖锐工具。通过互联网,新闻媒体机构必须积极肯定越南革命行动指南——马克思列宁主义及胡志明思想的永久价值以及我国社会主义的正确道路。明确肯定党的领导作用是实现“富民、强国、民主、公平、文明”目标的前提条件。同时,弄清党的路线和政策的科学依据,关于民主、人权和民族团结的国家法律。
利用革新开放主张,敌对势力攻击社会主义方向的市场经济体制,鼓励与国家管理分开的自由市场和私有化的趋势,让国家经济逐渐依赖于外国。因此,新闻媒体必须成为信息多样化、信息内容丰富的信息渠道,为有效地提高经济管理、社会管理的效率,保持并弘扬民族文化的传统作出贡献,使越南传统在吸收人类文化精髓的基础上进一步得到融合及加强,为国家的发展和融合注入强劲的动力。
在这场斗争中,新闻媒体机构的记者团队与合作者在保护国家利益和国家革新开放与融入事业中都要成为具有强烈的政治意愿、勇气和意志力的“先锋战士”。与此同时,反对误解和敌意的斗争有效性在很大程度上取决于互联网上新闻工作者的智慧。这反映在揭露敌人性质和战术的文章,有效地促进外交政策的实施。要做到这一点,新闻工作者力量应不断提高认识,提高理论水平,专业训练能力,尤其是坚定理论的马克思列宁主义与胡志明的思想,党的路线、政策和国家的法律。在互联网站或博客上发布的信息必须遵守忠实客观的原则,对事件的处理方式,提出问题必须从民族国家的长远利益上出发且要富有建设性,对错误或不足之处加以克服,对良好的加以鼓励发展。
互联网斗争和批驳挫败敌对错误观点是一项常规任务,对每个干部、党员和政治系统都很重要,应采取同步主张和措施加以解决。有效落实这些基本问题有助于防止和驳斥篡改论调的传播,保护党的思想根基,保护党的观点和路线,维护我们党和人民正在建设的良好社会制度——社会主义制度。
Đọc thêm...

Cần tăng cường đấu tranh chống các quan điểm sai trái, thù địch trên internet

01:06 |
Mặc dù tiếp cận muộn hơn so với thế giới, nhưng internet ở Việt Nam đã có bước phát triển đột phá, mạnh mẽ. Đến năm 2017, có khoảng 53% (50,05 triệu người) dân số dùng internet tại Việt Nam, tăng 6% so với năm 2016, đồng thời có khoảng 46 triệu người dùng mạng xã hội, chiếm 48% dân số. Số lượng thuê bao di động khoảng 125 triệu; trong đó, hơn 41 triệu thường xuyên sử dụng di động để lướt web bởi sự nhỏ gọn, tiện lợi của nó. Theo báo cáo Online Mobile and Social Networks in Vietnam 2015 (Mạng di động và mạng xã hội trực tuyến tại Việt Nam năm 2015) của Cimigo1, những lý do chủ yếu cho việc tham gia mạng xã hội trên internet của người Việt Nam, đó là: ngoài việc giữ liên lạc (38%), thì người dùng còn muốn lưu giữ, cập nhật về bạn bè (21%), gặp gỡ những người bạn mới (13%), v.v. Song, đáng chú ý là những thông tin chính trị trên internet luôn có ảnh hưởng to lớn, mạnh mẽ đến xã hội và người dùng mạng, rõ nhất là ở những khu vực đô thị mật độ dân số đông, dân trí cao. Điều này chủ yếu xuất phát từ những lý do cơ bản: Một là, thông tin chính trị chiếm vị trí quan trọng nhất trong sự quan tâm của nhân dân, bởi xuất phát từ tâm lý truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta về ý thức chính trị - xã hội. Mặt khác, các thông tin chung về tình hình đất nước, vận mệnh dân tộc bao giờ cũng có những mối liên quan trực tiếp, gần gũi với lợi ích của mỗi thành viên trong xã hội. Hai là, thông tin, đặc biệt là thông tin chính trị, được khai thác từ internet, nhất là trên các mạng được tái truyền thông mở rộng trong xã hội theo các con đường khác nhau, như: truyền miệng, khuếch tán tiếp trên mạng hoặc chuyển tiếp dưới dạng văn bản in ấn, v.v. Vì thế, loại hình thông tin này có sức lan tỏa mạnh trong xã hội. Ba là, những thông tin chính trị trên internet tồn tại và được bảo toàn như một kho dữ liệu mở cho mọi đối tượng ở bất cứ nơi nào trên thế giới. Vì vậy, do tính “tự do” tương đối của những chủ thể thông tin, khả năng “gây nhiễu” lại khá rộng,... nên bên cạnh những thông tin chính thống, thì những quan điểm sai trái trên internet có khả năng ảnh hưởng nhanh, rộng đến nhiều đối tượng. Đây là mặt trái của internet, và cũng là mảnh đất màu mỡ để các thế lực thù địch triệt để tận dụng để chống phá Đảng, Nhà nước ta. Thực tế cho thấy, thời gian qua, các thế lực thù địch đưa nhiều thông tin tuyên truyền, luận điệu xuyên tạc về nền tảng tư tưởng của Đảng, chế độ xã hội chủ nghĩa, bôi nhọ lãnh tụ, nói xấu cán bộ cấp cao của Đảng, Nhà nước, đưa các thông tin thất thiệt về kinh tế, đối ngoại, quốc phòng, an ninh,... đã gây hoài nghi, hoang mang trong xã hội, nhất là đối với một bộ phận trí thức và thanh niên, sinh viên - đối tượng thường xuyên tiếp cận với phương tiện này.
Nâng cao nhận thức và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng nhằm đấu tranh chống các quan điểm sai trái, thù địch trên internet là việc làm trở nên cấp bách nhằm làm thất bại hệ thống các phương thức chống phá của các thế lực thù địch; góp phần quan trọng trong việc tạo dựng hình ảnh Việt Nam trung thực, gần gũi, thân thiện trong con mắt của bạn bè quốc tế, giúp cho cộng đồng quốc tế hiểu và tin tưởng, giúp Việt Nam hội nhập sâu rộng hơn trong môi trường quốc tế, vì hòa bình, hợp tác và phát triển. Chính từ ý nghĩa đó, các cấp, các ngành, cơ quan có trách nhiệm phải nhận thức sâu sắc tính quyết liệt, phức tạp, lâu dài, thường xuyên trong cuộc đấu tranh này, góp phần thực hiện thành công sự nghiệp đổi mới, hội nhập, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; kết hợp chặt chẽ giữa giữ bên trong với chủ động ngăn ngừa. Giữ bên trong là giữ vững sự ổn định chính trị, mục tiêu, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội mà Đảng và nhân dân ta đã lựa chọn; tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc; giữ vững và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Đồng thời, chủ động ngăn ngừa mọi âm mưu, thủ đoạn chống phá của kẻ thù; ngăn ngừa mọi sự yếu kém, sai lầm trong lãnh đạo, chỉ đạo, tổ chức thực hiện của các cấp lãnh đạo, điều hành Nhà nước. Ngoài ra, trong cuộc đấu tranh toàn diện này, cần nâng cao bản chất giai cấp công nhân, khẳng định con đường xã hội chủ nghĩa là hoàn toàn đúng đắn; kiên quyết loại trừ những xu hướng cơ hội, xét lại, hữu khuynh giáo điều, bảo thủ tả khuynh, cũng như mọi biểu hiện sai trái, tiêu cực và tham nhũng trong các cơ quan Đảng, Nhà nước, đoàn thể quần chúng và toàn xã hội. Đẩy mạnh phát triển, xây dựng tiềm lực kinh tế vững mạnh, giữ vững định hướng xã hội chủ nghĩa của chế độ chính trị, mở rộng hợp tác quốc tế đi đôi với tăng cường quyền tự chủ và an ninh quốc gia.
Do sự phát triển của các phương tiện kết nối internet, nên khó có thể cấm đoán công dân khai thác thông tin trong một xã hội thông tin hiện đại. Vấn đề là, chúng ta phải có những giải pháp tối ưu nhằm giảm thiểu sự truy nhập, tìm kiếm thông tin sai trái và tác động của nó đối với nhận thức của những đối tượng tiếp cận thông tin. Để làm tốt việc này, cần chú trọng một số nội dung: 1. Luôn nâng cao kiến thức về mọi mặt, nhất là đối với cán bộ, đảng viên, học sinh, sinh viên,… để họ giữ vững bản lĩnh chính trị, có phương pháp xem xét, tiếp cận thông tin một cách đúng đắn, khoa học. 2. Nâng cao cảnh giác, đấu tranh với những nhận thức không đúng, ngộ nhận, mơ hồ trước các nguồn thông tin ngược chiều với quan điểm, đường lối của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước. 3. Bản thân mỗi người có ý thức tự giác, kỷ luật trong quá trình tiếp xúc thông tin; chấp hành tốt các quy định về quyền thông tin, phạm vi thông tin, tích cực đấu tranh chống phao tin đồn nhảm, lưu truyền thông tin xấu, thông tin thất thiệt. 4. Các cơ quan hữu quan, cơ quan chuyên trách cần có sự phân loại thông tin, điều chỉnh những cách thức đấu tranh, hạn chế, bài trừ cho phù hợp. Theo đó, đối với nguồn tin do những phần tử phản động tự tổ chức khai thác, đăng tải trên internet và trên các trang báo mạng quốc tế, chúng ta khó chi phối do hoàn toàn không nắm thế chủ động và không thể tác động trực tiếp bằng luật pháp hay các công cụ quản lý khác, thì có thể hạn chế bằng cách: Một là, kiểm tra, kiểm soát chặt chẽ những thông tin đó xuất phát từ nguồn nào, nếu thấy bất lợi, cần thiết dùng biện pháp kỹ thuật ngăn chặn kịp thời. Hai là, để tạo sức đề kháng cho mỗi cư dân mạng trước các thông tin sai trái, thù địch, phải đẩy mạnh cung cấp, cập nhật và tích cực truyền bá thông tin chính thống để thỏa mãn nhu cầu và quyền tiếp cận thông tin của nhân dân trong nước cũng như người Việt Nam ở nước ngoài theo quy định của Hiến pháp năm 2013 và Luật tiếp cận thông tin năm 20162. Đối với nguồn tin được cung cấp có chủ đích trong nước và nguồn tin từ các cơ quan báo chí, truyền thông, phải thực hiện nghiêm luật và các quy định về giữ bí mật, hướng dẫn nghiệp vụ cho đội ngũ nhà báo, đặc biệt là những người có trách nhiệm chủ trì ở các tòa soạn3. 5. Các bộ, các ngành chức năng phối hợp tổ chức tốt công tác nắm tình hình, phản ứng của các nước về đường lối chính trị, kinh tế, chính sách đối ngoại,… của Việt Nam; âm mưu, thủ đoạn của các thế lực phản động, thù địch đối với nước ta, v.v. Từ đó, tham mưu cho Đảng, Chính phủ chỉ đạo đẩy mạnh công tác đấu tranh phản bác các luận điệu sai trái, nhất là các vấn đề dân chủ, nhân quyền, tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận. Ngoài ra, tăng cường hợp tác văn hóa thông tin với các nước, tranh thủ sự giúp đỡ của bạn bè quốc tế nhưng cần giữ thế chủ động; đấu tranh bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và an ninh quốc gia nhưng không làm tổn hại đến quan hệ hữu nghị giữa Việt Nam và các nước.
Inetnet đang trở thành phương tiện hiện đại và phương thức mang lại hiệu quả cao cho các cơ quan báo chí, truyền thông trong việc tuyên truyền, phổ biến và góp phần đưa các nghị quyết của Đảng vào thực tiễn cuộc sống. Bởi vậy, báo chí, truyền thông phải là lực lượng đi đầu, công cụ sắc bén trong công tác đấu tranh chống quan điểm sai trái, thù địch trên internet. Thông qua internet, các cơ quan báo chí, truyền thông phải tích cực khẳng định những giá trị bền vững của chủ nghĩa Mác – Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh là nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam của cách mạng Việt Nam và tính đúng đắn con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của nước ta. Khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng là điều kiện tiên quyết để hoàn thành mục tiêu: “Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”. Đồng thời, làm rõ cơ sở khoa học của đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước về đoàn kết dân tộc, dân chủ, nhân quyền, về hệ thống chính trị - Nhà nước của dân, do dân và vì dân; những thành tựu, hạn chế cũng như những bài học kinh nghiệm đổi mới và hội nhập quốc tế.
Lợi dụng chủ trương đổi mới, mở cửa, các thế lực thù địch tấn công vào định hướng xã hội chủ nghĩa trong nền kinh tế thị trường, khuyến khích xu hướng thị trường tự do và tư nhân hoá tràn lan, tách rời sự quản lý của Nhà nước, từng bước làm cho nền kinh tế nước ta lệ thuộc vào nước ngoài. Vì thế, báo chí, truyền thông phải là những kênh thông tin đa dạng, nhiều chiều, với phạm vi thông tin rộng, lượng thông tin lớn và kịp thời, phù hợp, góp phần đắc lực vào việc nâng cao hiệu quả quản lý kinh tế, quản lý xã hội; giữ gìn và phát huy truyền thống văn hoá dân tộc, làm cho truyền thống ấy được hoà nhập và nâng cao, trên cơ sở tiếp thu những tinh hoa văn hoá nhân loại, tạo động lực mạnh cho sự phát triển và hội nhập của đất nước. Trong cuộc đấu tranh này, đội ngũ phóng viên báo chí và cộng tác viên của các cơ quan báo chí, truyền thông là những “chiến sĩ xung kích” cần phải có bản lĩnh chính trị vững vàng, lòng dũng cảm, ý chí chiến đấu bảo vệ lợi ích dân tộc và công cuộc đổi mới, hội nhập của đất nước. Cùng với đó, hiệu quả của cuộc đấu tranh chống các quan điểm sai trái, thù địch còn phụ thuộc phần lớn vào tài trí của đội ngũ những người tác nghiệp trên internet. Điều đó được thể hiện ở chỗ, những bài viết vạch trần được bản chất, thủ đoạn thâm độc của kẻ thù, góp phần đắc lực và hiệu quả cho việc triển khai chính sách đối ngoại rộng mở, đa phương hóa, đa dạng hóa các quan hệ quốc tế trên tinh thần Việt Nam là bạn, đối tác tin cậy, thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế, tham gia tích cực vào tiến trình hợp tác quốc tế và khu vực. Muốn vậy, lực lượng này cần được thường xuyên trau dồi kiến thức, nâng cao trình độ lý luận, chuyên môn, bồi dưỡng nghiệp vụ, trước hết là được trang bị đầy đủ, vững chắc lý luận chủ nghĩa Mác – Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước. Các thông tin được đưa ra và đăng tải trên internet, các trang mạng hay blog phải trung thực, khách quan; cách tiếp cận sự kiện, nêu vấn đề cần phải đứng trên lợi ích lâu dài của đất nước, dân tộc, mang tính xây dựng, nói cái xấu để khắc phục, nêu cái tốt để khuyến khích phát triển.
Về lâu dài, Nhà nước cần xây dựng hệ thống truyền thông phong phú, đa dạng, đảm bảo đủ sức mạnh và khả năng đáp ứng một cách tích cực các nhu cầu thông tin ngày càng tăng của nhân dân; có đủ khả năng và sức mạnh tham gia vào hoạt động giao lưu quốc tế. Nó phải có khả năng tiếp nhận, xử lý và khuếch tán vào dòng thông tin truyền thông quốc tế một lượng thông tin đủ lớn, đủ mạnh để tạo ra một tiếng nói công bằng, hiểu biết lẫn nhau giữa nhân dân các nước, phát huy và bảo vệ những lợi ích kinh tế, định hướng chính trị, giá trị văn hoá của dân tộc, quốc gia và chế độ. Muốn vậy, cần tăng cường, đổi mới cơ sở vật chất, kỹ thuật, bảo đảm phát huy tính hiệu quả cao của các cơ quan báo chí, truyền thông; hoà nhập vào trình độ kỹ thuật thông tin thế giới và khai thác hiệu quả các loại hình báo chí, đặc biệt là các loại hình thông tin đang bùng nổ trên internet. Các báo, trang thông tin điện tử phải không ngừng hoàn thiện, nâng cao chất lượng, tăng tính hấp dẫn nhằm thu hút lượng truy cập ngày càng nhiều hơn; chú trọng đổi mới, với nhiều địa chỉ để tạo ra nhiều kênh tiếp xúc khác nhau; xây dựng giao diện riêng cho điện thoại di động, tạo điều kiện cho số đông cư dân mạng, nhất là giới trẻ thường xuyên truy cập internet qua mạng di động có thể sử dụng dễ dàng trong việc khai thác, tìm kiếm thông tin chính thống. Mặt khác, có biện pháp kỹ thuật để ngăn chặn các website, blog, báo, thư điện tử độc hại trên internet và trên mạng điện thoại di động, nhằm hạn chế những thông tin xấu, độc tác động đến quần chúng nhân dân.
Đấu tranh chống các quan điểm sai trái, thù địch trên internet là nhiệm vụ thường xuyên, quan trọng đối với mỗi cán bộ, đảng viên và cả hệ thống chính trị, cần được triển khai đồng bộ các chủ trương, giải pháp. Thực hiện tốt những vấn đề cơ bản trên, sẽ góp phần hữu hiệu ngăn chặn, bác bỏ các luận điệu tuyên truyền, xuyên tạc, bảo vệ nền tảng tư tưởng, đường lối, quan điểm của Đảng, bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa - chế độ tốt đẹp mà Đảng và nhân dân ta đang xây dựng.
Đọc thêm...

美国印度洋太平洋战略

14:00 |
2017年,美国总统特朗普走访一系列亚洲国家,并发出自由开放的印度洋太平洋的信息,旨在拉拢这些国家。这是美国2017年国家安全战略和2018年国防战略的重要内容之一。那么,该战略的本质如何?
出台背景
印度洋太平洋概念指的是印度洋太平洋以及连接这两大海洋的海域岸边国家的地理空间。目前,该地区包括美国、中国、日本世界三大经济体以及印度、中国、孟加拉国等经济增长速度极快的国家。防务能力上,该地区十个国家之中有七个军队规模最大的国家,包括美国、中国、印度、日本、韩国、巴基斯坦、澳大利亚。如此重大地缘战略意义的印度洋太平洋地区一直并将成为世界强国进行战略性竞争的地方。
据研究专家评价表明,美国印度洋太平洋战略的问世出于两个关键因素。一是出于美国内在因素。作为连接美国与世界的咽喉要道,印度洋太平洋一直以来都被华盛顿视为直接影响美国国家安全和国际主导地位的重要战略地区。因此,印度洋太平洋战略的实施是美国维护本国公民利益和国家市场利益并确保海上航行安全与自由,保持力量平衡,促进美国标准的民主和人权的方式。二是出于客观因素。美国认为,中国的强劲崛起,特别是北京试图推进东海军事化进程并在东海建立前哨基地,威胁到自由贸易的流通,威胁削减国家主权,破坏地区稳定以及推进该国的“一带一路”倡议,正在对美国在该地区的领导作用提出挑战。然而,印度洋太平洋地区主要靠双边协议,诸如:日美安全协议、美韩共同防御条约等,而没有多边安全协议。由于这两个内在因素和外部因素,美国认为有必要集结力量,加强与该地区盟友的联系,包括鼓励印度发挥其作用,旨在维护美国国家利益和保持美国在该地区的影响力和超级大国地位。
《战略》的目标和内涵
保持经济利益,政治权力,军事和外交力量,牵制中俄等国对美国的挑战,这既是美国印度洋太平洋战略的内容,也是其内涵。从经济角度上看,美国继续加强与其他国家特别是大国的合作关系,保持其在经济领先地位。此外,华盛顿建立关税壁垒,采用知识产权保护法和金融机制......,加快推行防止与地区国家的贸易赤字和不平等竞争的政策,保护美国市场并在经济上制衡其他国家。
在外交政策上,美国加强与盟国的关系,旨在平衡美国与世界政治力量,经济实力和军事力量,确保他们在地区论坛、组织和地区联盟中有具有决定性的话语权,同时形成新的联盟来封锁和制衡中国和俄罗斯,保持美国在世界上的超级大国独特地位。美国继续依靠“反恐”,“民主”和“人权”等问题对该地区进行干预,实施“胡萝卜加大棒”战略,对各国尤其是美国认为是“硬骨头”的国家采用“双重标准”。在防务和安全方面,美国推动与该地区国家的防务合作,并确保从日本海延伸到印度洋和整个通往非洲的海洋地区的安全;支持密切的盟友,以维持其优越的军事实力和对其他国家的威慑力。为巩固和扩大联盟,美国侧重于两个主要措施:(1)通过拉拢和鼓励印度在该地区发挥更大的作用并促进与新德里的军事贸易,增强印度的战略地位;2)推动建立包括美国、日本、澳大利亚和印度四个国家的联盟,目的旨在控制整个地区,防止该地区的国家对美国的领导地位带来挑战。在文化方面,华盛顿希望通过实施该战略来传播美国标准的自由、民主、人权等,并将更多美国文化带入该地区。
各国的回应
在特朗普总统访问亚洲之后,中国表示:“和平发展与合作共赢是时代的潮流。各方有权就如何促进区域合作制定计划和意见。”但是,当“2017年国家安全战略”和“2018年国防战略”在“印度洋太平洋战略”中得到进一步阐明,北京方面强烈反应,视之为已经过时的“冷战思维”,并表示:“中国永远不会通过损害其他国家利益的方式来追求自己的利益。”同样,俄罗斯也指责美国试图通过与目前趋势背道而驰的对抗策略和概念来证明其领导作用。
对于这一战略中的关键国家,包括美国、日本、印度和澳大利亚,每个国家都有不同的优先事项,但都具有美国印度洋太平洋战略中相同的愿景和战略利益。因此,美国和澳大利亚强调安全方面,而日本和印度则强调各国的联系、航行自由、尊重国际法。20171112日四方会议后,各国积极确定优先事项。对于引进印度洋太平洋概念的第一个国家——日本而言,通过加强与印度的合作,积极开展这一战略(把战略内容载入日本2017年外交绿皮书),同印度、美国、澳大利亚和东盟加强合作。对于澳大利亚,2017年外交白皮书强调保持开放、包容和繁荣的印度洋和太平洋,加强与印度和日本的合作,以确保印度洋的安全,促进美国在该地区的安全承诺。对印度而言,印度总理莫迪最近经常引用印度洋太平洋地区的术语,主张通过与日本和美国领导人会面,加强海上安全合作,改善该地区的连通性。
战略的影响
据专家介绍,随着美国印度洋太平洋战略的问世,该地区将成为一个新的游乐平台,创造一个公平、自由和公开的竞争,完全不依赖于中国的“一带一路”倡议。另一方面,这一战略为加强该地区国家的防务和安全潜力创造了更多的动力和资源,确保他们有机会利用适当的因素,如资本、技术等,为社会经济发展作出贡献,加强国防和安全以及应对共同的安全挑战。这一战略也将对国防和军事思维产生积极影响,同时这为区域军队与美国之间开展更深层次的防务合作提供了可能性。此外,美国的战略调整在主要国家之间建立强有力的竞争关系,为本地区小国争取建设和提高科学技术水平,服务于各自国家的军事现代化提供机会。
然而,据专家介绍,中国的“一带一路”倡议和美国太平洋印度洋战略同时问世正面临一定的冲突,可能会导致该地区“零和”竞争的紧张局势,特别是在东海、华东海、台湾和朝鲜半岛等热点地区。另外,中国“一带一路”倡议与美国印太战略之间的摩擦将继续使区域军备竞赛区域复杂。
东南亚被定义为印度洋和太平洋的枢纽,也是“一带一路”倡议的关键因素。面对来自各大国间的竞争,东南亚成为有关各方相互干预和拉拢以便于集结力量相互制衡的“竞技场”。因此,东盟国家不可避免地成为美国为首的“四方”盟国和中国的拉拢对象。如何让一个团结的东盟在一些关键问题上达成高度共识,继续保持地区安全机制的核心地位,而不是陷入风险竞争周期新的分裂......这是东盟各国乃至整个联盟要面临的一个不小的挑战。
Đọc thêm...

Chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của Mỹ

12:00 |
Năm 2017, Tổng thống Mỹ D.Trump tới thăm một loạt nước châu Á và mang theo thông điệp “Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương tự do và rộng mở”, nhằm lôi kéo họ về phía mình. Đây là một trong những nội dung quan trọng của Chiến lược An ninh Quốc gia 2017 và Chiến lược Quốc phòng 2018 của Mỹ. Vậy, mục đích, bản chất chiến lược này như thế nào?
Bối cảnh ra đời
Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương là cụm từ chỉ không gian địa lý bao gồm các quốc gia nằm ở ven bờ Ấn Độ Dương và phía Tây Thái Bình Dương cùng các vùng biển nối liền hai đại dương này. Hiện tại, khu vực này có 03 nền kinh tế lớn nhất thế giới (Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản) và một số thị trường có tốc độ phát triển rất nhanh, điển hình là: Ấn Độ, Trung Quốc, Băng-la-đét, v.v. Về quốc phòng, 7/10 quốc gia trong khu vực được đánh giá có quy mô quân đội lớn nhất toàn cầu, gồm: Mỹ, Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Pa-ki-xtan và Ô-xtrây-li-a. Với vị trí địa chiến lược như vậy, khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương đã, đang và sẽ trở thành nơi cạnh tranh chiến lược của các cường quốc.
Theo đánh giá của các nhà nghiên cứu, sự ra đời chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của Mỹ xuất phát từ hai yếu tố then chốt. Một là, từ nội tại của nước Mỹ. Là khu vực tiếp giáp với nhiều đại dương, cửa ngõ, yết hầu nối liền nước Mỹ với thế giới, Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương luôn được Oa-sinh-tơn coi là khu vực địa chiến lược trọng yếu, tác động trực tiếp đến an ninh quốc gia và vai trò lãnh đạo thế giới của nước này. Vì vậy, việc thực hiện chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương là cách để Mỹ bảo vệ lợi ích của công dân và thị trường Mỹ, bảo đảm sự tự do và an ninh giao thông đường biển, duy trì thế cân bằng lực lượng, thúc đẩy các mặt dân chủ và nhân quyền theo tiêu chuẩn của Mỹ tại khu vực. Hai là, từ tình hình khách quan bên ngoài. Mỹ cho rằng, sự trỗi dậy mạnh mẽ của Trung Quốc, đặc biệt là việc Bắc Kinh nỗ lực xây dựng và quân sự hóa các tiền đồn ở Biển Đông đang đe dọa dòng chảy thương mại tự do, đe dọa thu hẹp chủ quyền của các quốc gia, làm suy giảm sự ổn định khu vực và việc đẩy mạnh sáng kiến “Vành đai và Con đường” của nước này đang thách thức vai trò lãnh đạo của Mỹ tại khu vực. Trong khi đó, khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương chưa có một cơ chế đa phương về an ninh tập thể mà chủ yếu dựa trên các hiệp định và thỏa thuận song phương, như: Hiệp ước An ninh Nhật - Mỹ, Hiệp ước về phòng thủ chung giữa Mỹ và Hàn Quốc, v.v. Vì cả hai yếu tố nội tại và bên ngoài này, Mỹ thấy cần phải tập hợp lực lượng, thắt chặt mối quan hệ với các đồng minh tại khu vực, trong đó có khuyến khích vai trò của Ấn Độ, để bảo vệ lợi ích, duy trì ảnh hưởng và vị trí siêu cường của mình tại khu vực.
Mục tiêu và nội hàm của Chiến lược
Duy trì lợi ích kinh tế, quyền lực chính trị, sức mạnh quân sự và ngoại giao, kiềm chế các nước thách thức vị thế của Mỹ, đặc biệt là Trung Quốc và Nga, vừa là mục tiêu vừa là nội hàm của chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của Mỹ. Về kinh tế, Mỹ tiếp tục tăng cường quan hệ hợp tác với các nước, nhất là các thị trường lớn, duy trì vị thế đầu tàu kinh tế. Bên cạnh đó, Oa-sinh-tơn cũng tăng cường chính sách ngăn chặn thâm hụt thương mại và cạnh tranh bất bình đẳng với các nước trong khu vực, bằng cách lập hàng rào thuế quan, áp dụng luật sở hữu trí tuệ, các định chế tài chính,… để bảo vệ thị trường Mỹ và kiềm chế nước khác về kinh tế.
Về đối ngoại và chính trị, Mỹ củng cố quan hệ với các đồng minh để tạo sự cân bằng chiến lược giữa Mỹ với các trung tâm quyền lực chính trị, sức mạnh kinh tế, quân sự trên thế giới; đảm bảo cho họ có tiếng nói quyết định tại các diễn đàn, tổ chức cũng như các liên kết trong khu vực; đồng thời, hình thành các liên minh mới để bao vây, làm đối trọng với Trung Quốc và Nga, duy trì vai trò, vị thế siêu cường duy nhất của Mỹ trên thế giới. Mỹ tiếp tục dựa vào các chiêu bài “chống khủng bố”, “dân chủ”, “nhân quyền” để can dự vào khu vực; thực hiện sách lược “cây gậy và củ cà rốt”, đối xử với các nước theo “tiêu chuẩn kép”, nhất là với các nước mà Mỹ cho là “bất trị”. Về quốc phòng và an ninh, Mỹ thúc đẩy hợp tác quốc phòng với các nước trong khu vực và bảo đảm an ninh trên một khu vực đại dương trải dài từ biển Nhật Bản tới Ấn Độ Dương và toàn bộ con đường tới châu Phi; hỗ trợ cho các đồng minh thân cận duy trì sức mạnh vượt trội về quân sự và răn đe tiến công các nước. Để củng cố và mở rộng liên minh, Mỹ tập trung vào hai biện pháp chính: (1). Tăng cường vị trí chiến lược của Ấn Độ, thông qua việc lôi kéo, khuyến khích nước này đóng vai trò lớn hơn trong khu vực và thúc đẩy thương mại quân sự với Niu-đê-li; (2). Thúc đẩy thành lập liên minh 04 nước, gồm: Mỹ, Nhật Bản, Ô-xtrây-li-a và Ấn Độ, nhằm khống chế, kiểm soát toàn bộ khu vực, ngăn chặn không để các nước trong khu vực thách thức đến vai trò lãnh đạo của Mỹ. Về văn hóa, Oa-sinh-tơn muốn thông qua chiến lược này để truyền bá, áp đặt các giá trị Mỹ, nhất là các giá trị phổ quát theo tiêu chuẩn Mỹ về tự do, dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo và đưa văn hóa Mỹ thâm nhập ngày càng mạnh mẽ vào khu vực.
Phản ứng của các nước
Sau chuyến công du châu Á của Tổng thống Mỹ D.Trump, Trung Quốc cho rằng: “phát triển hòa bình và hợp tác cùng thắng là xu thế của thời đại. Các bên có quyền đưa ra kế hoạch và quan điểm về phương thức thúc đẩy hợp tác khu vực”. Tuy nhiên, khi chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương được cụ thể hóa rõ hơn trong Chiến lược An ninh Quốc gia 2017 và Chiến lược Quốc phòng 2018 của Mỹ, Bắc Kinh đã phản ứng mạnh mẽ, coi đó là “tư duy Chiến tranh Lạnh đã lỗi thời” và khẳng định: “Trung Quốc sẽ không bao giờ theo đuổi chính sách làm lợi cho mình bằng cách gây tổn hại lợi ích của các quốc gia khác”. Tương tự, Nga chỉ trích Mỹ đang tìm cách chứng tỏ vai trò lãnh đạo thông qua chiến lược và khái niệm mang tính đối đầu, đi ngược lại với xu thế chung hiện nay.
Đối với các nước chủ chốt trong chiến lược này, gồm: Mỹ, Nhật Bản, Ấn Độ và Ô-xtrây-li-a, mỗi nước có một ưu tiên khác nhau, nhưng tất cả đều có chung tầm nhìn và các lợi ích chiến lược trong chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của Mỹ. Theo đó, Mỹ và Ô-xtrây-li-a nhấn mạnh khía cạnh an ninh, trong khi Nhật Bản và Ấn Độ nhấn mạnh sự kết nối, tự do hàng hải, tôn trọng luật pháp quốc tế. Sau cuộc gặp 4 bên ngày 12-11-2017, các nước đều tích cực triển khai các ưu tiên của mình. Đối với Nhật Bản - nước đầu tiên đưa ra khái niệm Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, đã tích cực triển khai chiến lược này (được đưa vào Sách Xanh Ngoại giao của Nhật Bản 2017) bằng cách tăng cường hợp tác với Ấn Độ, Mỹ, Ô-xtrây-li-a và Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN). Với Ô-xtrây-li-a, Sách Trắng Ngoại giao 2017 của nước này nhấn mạnh việc duy trì Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương mở, dung nạp và thịnh vượng, tăng cường phối hợp với Ấn Độ và Nhật Bản để bảo đảm an ninh tại Ấn Độ Dương và thúc đẩy cam kết an ninh của Mỹ tại khu vực. Với Ấn Độ, Thủ tướng Mô-đi gần đây sử dụng thuật ngữ Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương thường xuyên hơn, ủng hộ việc tăng cường hợp tác an ninh hàng hải, cải thiện tính kết nối trong khu vực thông qua các cuộc hội đàm, tiếp xúc với lãnh đạo Nhật Bản và Mỹ.
Tác động của Chiến lược
Theo các chuyên gia, với việc ra đời chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của Mỹ, khu vực này sẽ trở thành một sân chơi mới, tạo ra sự cạnh tranh bình đẳng, tự do và cởi mở, hoàn toàn không bị lệ thuộc vào sáng kiến “Vành đai và Con đường” của Trung Quốc. Mặt khác, chiến lược này tạo thêm động lực, nguồn lực tăng cường tiềm lực quốc phòng - an ninh của các nước trong khu vực, đảm bảo cho họ có cơ hội tranh thủ được những yếu tố phù hợp, như: vốn, công nghệ, góp phần phát triển kinh tế - xã hội, củng cố quốc phòng - an ninh, đối phó với các thách thức an ninh chung. Chiến lược này cũng sẽ tác động tích cực đến tư duy quốc phòng và xây dựng quân đội; đồng thời, mở ra khả năng hợp tác quốc phòng sâu hơn giữa quân đội các nước khu vực với Mỹ. Ngoài ra, việc điều chỉnh chiến lược của Mỹ làm nảy sinh cạnh tranh mạnh mẽ trong quan hệ giữa các nước lớn, tạo nhiều cơ hội để các nước nhỏ trong khu vực tranh thủ hợp tác xây dựng, nâng cao tiềm lực khoa học - công nghệ, phục vụ hiện đại hóa quân đội của mình.
Tuy nhiên, cũng theo các chuyên gia, việc đồng thời có cả sáng kiến “Vành đai và Con đường” của Trung Quốc và chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của Mỹ theo hướng đối đầu có nguy cơ đẩy khu vực vào tình trạng căng thẳng, cạnh tranh theo kiểu “có tổng bằng không”, nhất là tại những điểm nóng, như: Biển Đông, biển Hoa Đông, vùng lãnh thổ Đài Loan và bán đảo Triều Tiên. Thêm vào đó, sự cọ xát giữa sáng kiến “Vành đai và Con đường” của Trung Quốc và chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của Mỹ sẽ tiếp tục làm cho cuộc chạy đua vũ trang trong khu vực có xu hướng gia tăng, diễn biến phức tạp hơn.
Khu vực Đông Nam Á được xác định là trung tâm của Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương và cũng là điểm mấu chốt của sáng kiến “Vành đai và Con đường”. Trước sự cạnh tranh ảnh hưởng của các nước lớn, Đông Nam Á trở thành “đấu trường” can dự, lôi kéo, tập hợp lực lượng nhằm kiềm chế, ngăn chặn lẫn nhau. Vì vậy, các nước ASEAN không tránh khỏi sự thật là trở thành đối tượng lôi kéo giữa một bên là Mỹ và đồng minh trong “bộ tứ” và một bên là Trung Quốc. Làm thế nào để có một ASEAN đoàn kết, có sự đồng thuận cao trong một số vấn đề then chốt, giữ được vai trò trung tâm trong các cơ chế an ninh khu vực và không để bị kéo vào vòng xoáy cạnh tranh, nguy cơ chia rẽ mới,… đang là những thách thức không nhỏ của mỗi nước thành viên ASEAN nói riêng, của cả Khối nói chung.
Đọc thêm...

Hot (焦点)